Violet Liên và ý tưởng khởi nghiệp đa ngôn ngữ

Violet Liên và ý tưởng khởi nghiệp đa ngôn ngữ


Chào bạn.

Cảm ơn bạn đã ghé thăm blog của mình.

Mình là Violet Liên.

Mình sinh ra và lớn lên ở Nghệ An - một vùng đất miền Trung với nắng nóng và gió Lào khắc nghiệt, nhưng người dân lại nổi tiếng chịu thương chịu khó. Bố mẹ mình là những người nông dân chân chính, siêng năng chất phác, 1 tay nuôi 5 anh chị em mình khôn lớn chỉ bằng nghề làm ruộng. Nhưng bố mẹ mình là những người hiểu biết, sẵn sàng làm lụng vất vả để cho tất cả anh chị em mình được đến trường đầy đủ vì bố mẹ mình hiểu sức mạnh thay đổi cuộc đời của tri thức. Đến bây giờ mình vẫn luôn biết ơn bố mẹ vì những hi sinh đó. 

Để đủ trang trải chi phí ăn học và sinh hoạt cho cả 5 anh chị em, bố mẹ mình đấu thầu thêm một vùng đất hoang rộng lớn, kéo theo công cuộc khai hoang từ đó. Thời thơ ấu của mình là những năm tháng lao động cực nhọc và vất vả dưới những cái nắng như đổ lửa, đi kèm gió lào khô rát bỏng da xứ Nghệ, hoặc thời tiết mùa đông thì lạnh thấu xương thấu thịt. Không biết bao nhiêu ngày tháng tôi đi làm, rồi ban đêm đi ngủ trong nước mắt vì tủi thương cho hoàn cảnh gia đình, trong khi nhìn lại bạn bè mình thì các bạn hầu hết có cuộc sống rất nhẹ nhàng, không có đứa nào phải lao động như mình cả. Nếu kể ra những công việc cực nhọc thời bé tí của mình, mình không thể nhớ hết nữa, từ chăn trâu, cắt cỏ, nuôi heo, đào và nhặt từng viên đá, rồi chở đất cải tạo từ nơi khác đến khai hoang trang trại, đi đãi cát ở bờ sông, đi gặt hái, cấy cày...không biết bao nhiêu mà kể. 

Nhưng bây giờ ngẫm lại, thì chính hoàn cảnh gia đình như vậy, chính những năm tháng tuổi thơ cơ cực ấy, đã dạy cho mình bài học quý giá về “Giá trị của lao động”, để mình thấy được rằng lao động là hạnh phúc, vì chính mình đã được tôi rèn sức chịu đựng, để rồi trưởng thành và có bản lĩnh hơn từ chính trong lao động. Cũng chính những thăng trầm từ bé đã là động lực mạnh mẽ giúp mình có thể thức trắng nhiều đêm liên tục để học bài và làm bài không biết mệt mỏi, để từ một đứa học sinh lớp thường, rồi vào lớp chọn 1 của trường cấp 3, rồi đậu ĐH, để hiểu biết hơn, để đi ra thế giới rộng lớn ngoài kia.

ĐI HỌC ĐẠI HỌC

Rồi mình đậu vào trường ĐH Ngoại thương – một trường top đầu ở Sài Gòn thời đó với số điểm rất cao. Những năm tháng sinh viên của mình cũng là khoảng thời gian thử thách lớn khi ở một thành phố hoa lệ như Sài Gòn. Với mong muốn đỡ đần bố mẹ trong khoản tiền học, mình vay mượn số tiền hỗ trợ sinh viên từ UBND xã để trang trải học phí. Vì để tiết kiệm chi phí sinh hoạt, mình sẵn sàng đi xe bus từ nhà chị gái ở Bình Dương lên Sài Gòn để đi học. Cứ đi đi về về như vậy hơn 70km trên chiếc xe bus cũ kỹ nóng nực. Rồi mình đi làm thêm đủ thứ công việc từ gia sư, phục vụ nhà hàng, quán cà phê, tiếp thị ở chợ… để đủ tiền thuê trọ ở ghép với bạn ở thành phố. Cuộc sống sinh viên của mình cũng đỡ cơ cực hơn từ đó. Nhưng chưa bao giờ mình thấy chán nản cả. Mình luôn cố gắng trau dồi bản thân, và lạc quan về tương lai phía trước. Một ngày tháng 7 năm 2013…Mình tốt nghiệp ĐH...



Trong khoảng thời gian sinh viên, mình vẫn luôn nung nấu ý định khởi nghiệp. Vì mình tin rằng chỉ có làm chủ DN thì mình mới có thể đem đến nhiều giá trị cho bản thân, gia đình, và cộng đồng. Còn nhớ cuộc thi khởi nghiệp “Giải thưởng tài năng Lương Văn Can” vào năm 3. Việc tham gia cuộc thi cũng như đạt giải giúp cho khát vọng khởi nghiệp trong mình ngày một lớn hơn. Nhưng mình biết mình cần trải nghiệm nhiều hơn, thách thức bản thân nhiều hơn trước khi xây dựng DN của chính mình.
 

Ra trường mình đi làm. Dù là trong công việc nào, mình luôn làm với 150%, thậm chí 200% công suất của bản thân và luôn đặt việc học hỏi phát triển trí tuệ của bản thân làm gốc. Nhưng bạn biết không, ước mơ thuở bé là được đi ra thế giới bên ngoài vẫn luôn thôi thúc mình, vì mình biết thế giới bao la ngoài kia có biết bao con người và mảnh đất mới lạ và thú vị. Vừa đi làm, mình vừa tìm hiểu về thông tin du học, tranh thủ cuối tuần tham gia các hội thảo, hội nhóm để kết nối. Và rồi mình chọn đi du học ở Đức, nói đúng hơn thì chính là nước Đức - chính phủ Đức đã chọn mình. Mình tranh thủ quỹ thời gian hạn hẹp để vừa luyện thi IELTS, chuẩn bị hồ sơ, tìm hiểu và chọn trường, thi APS…Lúc nào mình cũng cảm thấy cuộc sống thật ít thời gian. Có lẽ vậy, mà giờ đây mình biết quản lý thời gian tốt hơn và sắp xếp các ưu tiên trong cuộc sống một cách khoa học hơn.

NHỮNG NGÀY THÁNG Ở TRỜI ÂU...

Ngày đầu tiên mình đặt chân lên nước Đức – một đất nước mới, một môi trường mới… một mình. Tháng đầu tiên trên nước Đức có lẽ không bao giờ mình có thể quên được. 2 vali hành lý bị lạc tại sân bay, không biết đang ở nơi nào. Số tiền tiết kiệm suốt mấy năm đi làm chỉ đủ cho mình chuẩn bị hồ sơ, làm thủ tục, mua vé máy bay và mua sắm một ít đồ dùng thiết yếu. Số tiền vay mượn bố mẹ để cho vào tài khoản ngân hàng chưa giải ngân được vì thủ tục nhập học chưa xong.Chỉ còn 500 Euro tiền mặt mình mang lúc ra đi. Sau khi đóng khoản phí nhập học, đặt cọc phòng ở KTX, mua sắm chăn mền mùng…mình còn lại đúng… 20 Euro tiền phí sinh hoạt cho một tháng, trước khi giải ngân được tài khoản ngân hàng. Mà bạn biết, chi phí sinh hoạt tối thiểu của một sinh viên một tháng lúc đó khoảng 200 Euro – 250 Euro. Mình cũng không biết mình đã vượt qua tháng đầu tiên đó như thế nào nữa. Không người quen, không bạn bè, không dám kêu than, không dám làm phiền ai vì mình hiểu - một người trưởng thành là người ít làm phiền người khác, và tự đối mặt với mọi khó khăn trong cuộc sống của chính mình.

...VÀ NHỮNG BÀI HỌC CUỘC ĐỜI

Gần 5 năm sống và học tập ở một đất nước phát triển bậc nhất châu Âu cho mình những trải nghiệm đáng giá trong đời. Nước Đức và người Đức dạy mình quá nhiều bài học "cuộc đời" mà nếu mình chỉ ở Việt Nam, con người mình sẽ không bao giờ trở nên phiên bản như bây giờ. Nước Đức là biểu tượng của tính kỷ luật, tính đúng giờ, sự chỉn chu và tinh thần dân tộc. Sản phẩm họ sản xuất ra chất lượng rất tốt, từ những sản phẩm rất nhỏ bé như chiếc bút hay cuốn tập, cho tới chiếc ô tô. Mình thật sự ngạc nhiên và khâm phục khi người dân họ luôn ưu tiên dùng hàng nội địa. Lâu lâu được nghỉ học, mình lại xách ba lô lên và lang thang các thành phố và các nước lân cận. Những thành phố mình qua, những con người mình có dịp gặp và giao lưu, dạy cho mình về tính nhân văn giữa con người với nhau, lòng biết ơn, và sự cho đi. Sự hiểu biết và vốn sống của mình cũng từ đó mà lớn lên.

TRẢI NGHIỆM MÔI TRƯỜNG ĐA NGÔN NGỮ

Trong flat mình ở, ngoài mình ra còn có 2 bạn người Đức, 1 bạn người Ai Cập. Các bạn, dù mới 20, 21 tuổi, đều rất giỏi ngoại ngữ, không chỉ một mà hai ba, thậm chí bốn ngoại ngữ, bên cạnh tiếng Đức và tiếng Anh. Tiếng Anh của mình có thể nói là giao tiếp tạm ổn, nhưng tiếng Đức của mình thời điểm đó thì cũng chỉ bập bẹ một số câu giao tiếp cơ bản, vì mình không có nhiều thời gian chuẩn bị cho tiếng Đức trước khi bay. Cuối tuần, 4 chúng mình lại hẹn ăn tối cùng nhau. 

Mình rất khâm phục các bạn cùng nhà khi đang giao tiếp bằng tiếng Anh, lại có thể chuyển qua nói chuyện rôm rả bằng tiếng Đức. Thật thú vị! Mình thường tự thắc mắc tại sao các bạn bè quốc tế lại có thể nói được nhiều ngôn ngữ thành thạo như vậy, trong khi đó, có những bạn trẻ người Việt chúng ta học chỉ một ngoại ngữ, tận 10 năm thậm chí có người 20 năm, không thể nói được một câu hoàn chỉnh. Những người bạn quốc tế khác mình quen họ đều thế cả. Việc nói được nhiều ngoại ngữ cùng lúc với họ là quá bình thường. 

Nhờ khả năng ngoại ngữ siêu đẳng, mọi người thường dành thời gian đi du lịch, nói chuyện với người bản xứ, tìm hiểu văn hóa các quốc gia khác trên thế giới, hoặc là học trao đổi ở nước khác, từ đó tăng trải nghiệm, tăng hiểu biết, tăng vốn sống, để rồi mỗi lần cả 4 đứa tụi mình có dịp quây quần, lại có đủ thứ chuyện để kể cho nhau nghe.
 
học tiếng anh giao tiếp

 Lara, Ahmed, Lennart và tôi.

Những ngày ở Rumani...

KỂ BẠN NGHE CON ĐƯỜNG MÌNH CHỌN

Những thắc mắc như vậy chính là chính là cội nguồn cho sự nghiệp của mình hiện giờ - sự nghiệp giảng dạy ngôn ngữ Anh. Từ kinh nghiệm nhiều năm học tiếng Anh, rồi sau này là tiếng Đức và tiếng Trung, mình nhận ra rằng hầu hết người Việt chúng ta đã học không đúng cách. Chính bản thân mình trước khi thành thạo tiếng Anh, rồi đi du học, mình cũng mất rất rất nhiều năm để học nó “một cách không hề hiệu quả”. Có những thời điểm, mình cứ nghe tiếng trung tâm nào tốt cũng đăng ký đi, lớp học nào hay cũng tới. Nghe danh ai ở đâu dạy hay đều không bỏ sót. Lãng phí không biết bao nhiêu thời gian và tiền bạc. Nhưng suy xét lại thì hiệu quả thực sự không được bao nhiêu.

Nhiều đêm mình suy nghĩ, tìm tòi, tổng kết lại, thì cũng tìm ra được một “lộ trình” học tiếng Anh hiệu quả cho người Việt. Giảm thiểu tối đa thời gian lãng phí cho người học, mà lại hiệu quả trong giao tiếp. Vì suy cho cùng, tiếng Anh là công cụ, là phương tiện đưa chúng ta ra thế giới. Chúng ta học tiếng Anh là để giao tiếp, để phục vụ cuộc sống. Xác định được đích đến như thế rồi, thì chúng ta đi sẽ rõ ràng và nhanh chóng hơn. Do đó, theo mình thì chúng ta chỉ cần học những thứ cốt lõi, những thứ trọng tâm trong tiếng Anh là đủ.



Mình biết con đường mình đi sẽ còn rất nhiều thử thách. Nhưng mình luôn vững tin vào sứ mệnh đó. Tin vào giá trị mình mang lại cho các em nhỏ, cho học viên và cộng đồng.

Cảm ơn bạn đã ghé thăm blog này của mình. Thật có duyên khi gặp bạn trên những trang giấy online này. 

Hi vọng bạn có thể thu lại được gì đó khi tới “ngôi nhà thứ hai” này của mình.

Thân mến!

Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn

Bài viết nổi bật